Ngày hai mươi bảy tháng Chạp, năm cùng tháng tận.
Đinh Tiểu Mãn bấy giờ đã khoác lên mình bộ giáp da đơn sơ, tay cầm trường kích, theo đại quân đi tới Thạch Tuyền quan ở phía đông Tây Lương.
Gió bấc thấu xương rít gào giữa trập trùng núi non miền tây bắc. Giữa đất trời trắng xóa mịt mù, chàng thiếu niên Đinh Tiểu Mãn ngơ ngác nhìn non ngàn phủ đầy tuyết trắng ngoài thành.
Hắn đã chẳng thể về quê ăn Tết được nữa.




